“Hiệp một”: L. Vaištaras – chất keo gắn kết đội tân binh LKL

L. Vaištaras – chất keo kết nối giữa hai nền văn hóa tại đội tân binh Gargždai
Tiền đạo Laurynas Vaištaras của đội Gargždai đang trải qua mùa giải đầu tiên tại giải bóng rổ vô địch Lithuania (LKL) do Betsson tài trợ. Chàng cầu thủ quê Plungė không giấu giếm rằng sự gia tăng thời gian thi đấu và vai trò ngày càng lớn trong đội là kết quả của quá trình lao động bền bỉ. Tuy nhiên, ngoài sân đấu, Vaištaras còn đảm nhận một nhiệm vụ quan trọng không kém: trở thành cầu nối giữa tư duy bóng rổ châu Âu và năng lượng kiểu Mỹ. Trong bối cảnh người hâm mộ thể thao ngày càng sôi động – từ việc theo dõi trực tiếp World Cup 2026 đến các giải bóng rổ hàng đầu – câu chuyện của anh mang đến một góc nhìn đầy cảm hứng.
Dưới đây là cuộc trò chuyện trong chuyên mục “Hiệp một” (Pirmas kėlinys) thuộc Học viện LKL powered by Citadele, nơi Vaištaras chia sẻ về mùa giải đầu tay, những câu chuyện hậu trường và mối liên kết đặc biệt với người anh em của mình.
Tự chấm điểm mùa giải đầu tiên: 8 điểm
– Mùa giải đầu tiên tại LKL sau khi trở về từ Mỹ. Từ 1 đến 10, anh tự chấm bao nhiêu điểm cho mùa giải ra mắt?
Tôi tự cho mình 8 điểm, vì khởi đầu có lẽ không như tôi tưởng tượng, nhưng nhờ sự nỗ lực không ngừng và những buổi tập kiên trì, mọi thứ dần tiến bộ, ngày càng tốt hơn.
– Gargždai cũng là đội tân binh của giải. Anh đánh giá vai trò cá nhân trong đội hình mới như thế nào?
Tôi nghĩ bây giờ tôi đã tìm được vị trí của mình, cuối cùng cũng vậy, sau một khoảng thời gian nhất định. Không dễ dàng đâu, bởi như bạn nói, đây là năm đầu tiên của tôi, nên phải làm quen lại với bóng rổ châu Âu sau khi trở về từ Mỹ. Phải cảm nhận từng đồng đội, huấn luyện viên – họ kỳ vọng gì, muốn gì. Tôi nghĩ trong suốt mùa giải, tất cả chúng tôi đã tìm được vai trò của mình và thực hiện khá tốt.
“Glue guy” – Người gắn kết cả đội
– Còn về vai trò phi chính thức trong đội thì sao? Thường sẽ có người đóng vai “bố”, người làm DJ, người làm hề… Anh tự nhận mình thuộc vai nào?
Có lẽ tôi là người kết nối tất cả: cả cầu thủ Mỹ lẫn cầu thủ Lithuania. Vì tôi đã sống 5 năm ở Mỹ, tôi hiểu cách họ giao tiếp, văn hóa của họ, đồng thời tôi cũng rất hợp với các đồng đội người Lithuania. Nên có lẽ tôi là “glue guy” – người gắn kết mọi người, luôn nâng cao tinh thần. Khi cần thì trò chuyện, khi cần thì pha trò để cả đội vui vẻ.
Bí mật đằng sau chiếc áo số 22
– Trong sự nghiệp, anh từng mặc nhiều số áo: từ số 12 ở đội trẻ Žalgiris Kaunas, số 24 ở đội tuyển trẻ Lithuania, đến số 22 tại NCAA và hiện tại ở LKL. Số 22 có ý nghĩa đặc biệt gì không?
Thực ra không có ý nghĩa gì đặc biệt về con số. Khi vào đại học, tôi muốn lấy lại số 12 nhưng đã có người mặc. Muốn lấy số 24, cũng đã bị chiếm. Thế là tôi cộng hai số đó lại thành 22. Và nó cứ gắn bó từ đó. Ở đại học tôi rất thích số này, nên khi trở về Lithuania tôi quyết định giữ lại.
Hội ngộ bất ngờ với đồng đội cũ Cedric Henderson
– Tại NCAA, anh từng khoác áo Campbell Fighting Camels cùng Cedric Henderson – người hiện thi đấu cho Šiauliai tại LKL. Phản ứng của anh khi biết anh ấy sang Lithuania?
Tôi thực sự bất ngờ. Việc anh ấy đến đây cho tôi thấy thế giới nhỏ bé thật, và tất cả chúng tôi đều ở trong cùng một “căn bếp”. Tôi rất vui vì anh ấy có cơ hội nhìn thấy nơi tôi lớn lên, khám phá Lithuania và chia sẻ văn hóa. Anh ấy đã cho tôi thấy nước Mỹ, và tôi hy vọng sẽ có dịp cho anh ấy thấy một chút Lithuania.
– Còn cảm giác đối đầu với đồng đội cũ trên sân thì sao? Có muốn chứng minh mình đã tiến bộ không?
Chắc chắn rồi. Luôn có thêm động lực, bạn cố gắng tranh bóng quyết liệt hơn, vì trong trận đấu chúng tôi luôn trao đổi vài câu “thách thức” nhau. Nhưng sau trận thì mọi chuyện đều ổn: chúng tôi trò chuyện, đùa giỡn và thúc đẩy nhau tiến lên.
– Gargždai gặp Šiauliai ngay trận mở màn LKL mùa này. Anh và Henderson nói gì khi gặp nhau lần đầu ở hành lang hay trên sân?
Nếu tôi nhớ không nhầm, tôi hỏi Cedric anh ấy làm gì ở đây, ở Lithuania, từ xa đến vậy. Và anh ấy bảo rằng anh ấy thấy tò mò muốn xem. Như bạn nói, khi chúng tôi cùng thi đấu ở Mỹ, anh ấy đã biết về Lithuania, và bây giờ có thể tận mắt chứng kiến văn hóa của chúng tôi.
Tình anh em trên sân bóng rổ
– Anh trai Arnas của anh cũng là cầu thủ bóng rổ, hiện đang khoác áo đội Olimpas tại quê nhà Plungė. Hai anh em có thường chia sẻ lời khuyên cho nhau không?
Có, anh ấy thường đến Gargždai xem chúng tôi thi đấu ở cấp độ chuyên nghiệp, còn tôi cũng hay đến xem anh ấy chơi. Rất vui! Có lẽ tôi cho anh ấy lời khuyên nhiều hơn, nhưng anh ấy cũng vậy – nếu thấy điều gì tôi có thể làm tốt hơn, anh ấy không ngại “cắn” một chút. Và điều đó thật tuyệt, có một người anh em cùng theo đuổi đam mê, chúng tôi luôn thúc đẩy nhau vì ai cũng muốn giỏi hơn. Tất nhiên, Arnas còn phải “ăn thêm cháo” một chút, nhưng tương lai đang ở trước mắt. Mỗi mùa hè chúng tôi tập luyện cùng nhau: tôi mang về điều gì đó từ Mỹ chỉ cho anh ấy, anh ấy cũng chỉ lại cho tôi những gì anh ấy học được.
– Vậy lời khuyên của ai chính xác hơn – của anh hay của Arnas?
Tôi nghĩ là của tôi. Tôi tự nhận phần đó. Đơn giản vì tôi có nhiều kinh nghiệm hơn, đã chứng kiến nhiều phong cách bóng rổ khác nhau. Nhưng Arnas cũng không hề kém cạnh đâu.
Triết lý sống: kỷ luật và không bao giờ bỏ cuộc
– Có lời khuyên nào từ gia đình hay huấn luyện viên mà anh luôn ghi nhớ mỗi ngày?
Có rất nhiều, nhưng kỷ luật và sự chăm chỉ luôn mang lại thành quả. Dù khó khăn, dù không muốn, dù lười biếng, hãy giữ vững, hãy làm điều mình yêu thích. Đừng bao giờ bỏ cuộc, đừng gục ngã, bởi cái gì không giết được ta sẽ khiến ta mạnh mẽ hơn.
Rokas Jokubaitis – người nổi tiếng nhất trong danh bạ
– Anh lớn lên trong hệ thống đào tạo trẻ của Žalgiris cùng Gytis Masiulis, Rokas Jokubaitis, Ignas Sargiūnas, sau đó rèn luyện 5 năm tại NCAA. Ai là người nổi tiếng nhất trong danh bạ điện thoại của anh?
Có lẽ là Rokas Jokubaitis – tôi có thể gọi cho anh ấy ngay bây giờ và chắc chắn anh ấy sẽ nghe máy. Chúng tôi rất hợp nhau. Nhưng như bạn nói, có rất nhiều người tôi gặp được qua bóng rổ. Đôi khi bạn gặp những người mà trước đó chẳng bao giờ nghĩ điều đó có thể xảy ra.
Lời nhắn gửi các tân binh tương lai
– Anh muốn nhắn nhủ điều gì với những tân binh LKL trong tương lai?
Hãy tự giải phóng bản thân ngay từ đầu. Đừng tự tạo áp lực kiểu “ôi, đây là LKL”. Có lẽ chúng tôi luôn mơ ước được trở lại giải đấu này. Không đáng sợ như bạn nghĩ đâu. Khi bạn đã sẵn sàng, bạn có thể đến và thể hiện những gì mình thực sự có thể làm. Mọi người chỉ muốn nhìn thấy khả năng của bạn, những gì bạn rèn luyện mỗi ngày. Và hãy can đảm hơn, thật nhiều can đảm hơn nữa.
Câu chuyện của Laurynas Vaištaras tại Gargždai là minh chứng sống động cho tinh thần kiên trì và khả năng hòa nhập trong bóng rổ chuyên nghiệp. Với vai trò “chất keo” kết nối đội hình tân binh, anh đang dần khẳng định vị thế của mình tại LKL. Trong thời đại mà người hâm mộ thể thao không chỉ dõi theo bóng rổ mà còn sôi nổi với cá cược bóng đá qua Momo hay háo hức chờ đợi mùa giải lớn sắp tới, những câu chuyện truyền cảm hứng như của Vaištaras luôn là nguồn năng lượng tích cực cho cộng đồng yêu thể thao.